Bai

Chia sẻ bởi Huỳnh Nguyên Phong | Ngày 10/10/2018 | 45

Chia sẻ tài liệu: bai thuộc Toán học 5

Nội dung tài liệu:

 Ôi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu.Có loài chim đang hót âm thầm tựa như nói.Vì hạnh phúc tuổi thơ và cho đời thêm sức sống.Thầy dìu dắt chúng em với tấm lòng thiết tha. Khi bình minh hé sáng phố phường còn ngủ yênKhi giọt sương lóng lánh vẫn còn đọng trên lá Thầy bước đến trường em mang một tình yêu ước mơCho từng ánh mắt trẻ thơ, cho từng khúc nhạc dịu êm. Như thời gian êm đềm theo tháng nămNhư dòng sông lượn đều theo cơn gióMang tình tình yêu của thầy đến với chúng emĐể dựng xây quê hương tương lai sáng ngời. Sao Quên Sân trường ngày cũ là đây Mà sao lá rụng trải đầy lối xưa? Bô-na đường cũ nên thơ Giờ sao hiu quạnh, gió lùa lá bay? Phượng hồng rớt nhẹ trên tay Rơi trên mái tóc hương bay thuở nào Chuông chùa ngân vọng xôn xao Hòa vào nỗi nhớ dạt dào xót xa Xa rồi ngày ấy... thật xa Chân chim sáo nhỏ trắng tà áo bay Em ngày ấy tuổi thơ ngây Tay nghiêng vành nón, gió lay thẹn thùa Trường xưa những sáng êm mơ Chia nhau từng cánh sứ thơ ngọt ngào Phượng hồng ép nhẹ vào nhau Ghép vào lưu bút gửi trao chút tình... Một mình chốn cũ buồn tênh Bóng dài ngả xuống chênh vênh, tội tình Đường xưa, lối cũ lặng thing Người xưa cũng chỉ một mình chơ vơ Thầy cô bạn cũ tình thơ Phượng hồng, hoa tím, sứ xưa đâu rồi? Còn đây là những u hoài Nhưng sao quên được một thời dấu yêuCon phía hàng cây khi dáng hơm nao nét nào Và dáng cao cao bao la vịng tay con ngày cách xa lịng để nhồ "thà con?" Cái tên riêng con con cịn nguyên mong con mãi khơng quên "lịng trí nghe con" danh - danh mịn cịn hoài tâm Nhớ tĩc hoa râm Cùng âm con mang Ai quên ngang Quên sao lái sang đờ Thầy Tóc của thầy tôi bạc đi nhiều Trọn đời gắn bó đàn con yêu Bao năm miệt mài bên giáo án Đâu nghĩ bản thân tuổi xế chiều Thầy vẫn âm thầm lên bụt bảng Vẫn viết vẫn đọc giọng vang vang Có ai hiểu được cùng năm tháng Tuồi già sức yêu với thời gian Hy sinh bởi đâu vì lý tưởng Khổ công nhọc nhằn bởi tình thương Cuộc đời của thầy thật giản đơn Gác mái ba gian cũng lẽ thường Chỉ mong chúng con được một ngày Công thành danh toại rạng tương lai Là thoả tâm can nỗi u hoài......... Bụi phấn mãi rơi tóc hoa râm Thầy tôi vẫn dại cách âm thầm Đêm đêm trằn trọc người trăn trở Dù có thế nào cũng tận tâm Mưa gió nắng trưa thầy vẫng đến Cái rét trở trời thầy đã quên Tóc bạc da mồi con đau đớn Ơn sâu nghĩa nặng khó đáp đền Kỷ niêm năm nào đã mãi xa Nghe tiếng ai vang...vọng như là: ".....Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà...." Thầy chính là cây cao bóng cả Mãi che đời một quảng đường xa Ơn của thầy bao la như mẹ Nghĩa của thầy thắm nặng tựa cha Suốt đời thầy xây đường chân lý Dìu dắt ai chưa tỏ tâm si Dục họ dậy từ trong tìm thức Và mở lòng cho kẻ vô tri Bài học thầy tựa những tiếng chuông Mãi vang âm từ tận suối nguồn Đánh thức ai vẫn còn mê ngủ Dậy đi nào những kẻ à uông Nhưng con quên hai chữ trắng trong Thuở học trò hồn nhiên trong trắng Cũng chỉ vì một phút sai lòng Lem vết mực mà chẳng bâng khuâng Để khi xa rồi con mới biết Bóng hôm nào giờ là cách biệt Và hôm nay hối tiếc không ngơi Công ơn đó nguyện khắc đời đời Ai cho xin tấm lòng nhân loại Viết thành lời gửi đến thầy tôi Ai cho xin trời cao biển cả Để làm quà trả nghĩa thầy tôi Hãy gôm gió từ những núi đồi Hãy gôm mây tử trời cao vót Ta nặng thành nhịp sống đưa nôi Cho những ai chưa biết bồi hồi Và tưởng tượng chút nắng đường phong Chiếu xuyên qua tâm hồn của kẻ Đã uống say hương vị mặn nồng Của tình người bát ngát mênh mông Rồi mai này trên đường vạn dậm Mãi nhớ về ánh mắt xa xăm Xin tri ân người thầy kính mến Suốt đời này chẳng thể nào quên...............
* Một số tài liệu cũ có thể bị lỗi font khi hiển thị do dùng bộ mã không phải Unikey ...

Người chia sẻ: Huỳnh Nguyên Phong
Dung lượng: 32,50KB| Lượt tài: 0
Loại file: doc
Nguồn : Chưa rõ
(Tài liệu chưa được thẩm định)